Mỗi khi muốn chán nản công việc, hãy nghĩ tới miếng đùi gà rán và nụ cười của Harland Sanders, rồi đọc bài viết này!

Cuộc đời thách thức Harland Sanders ngay từ bé xíu. Bố mất sớm, ông phải công huân thật lực để kiếm miếng ăn cho cả gia đình. Ông khiến cho đủ mọi việc: nấu bếp, lái tàu, bán bảo hiểm, quân nhân cứu hỏa…

Năm 40 tuổi, sau nhiều thăng trầm, ông quyết định quay trở lại với niềm ham mê thời thơ ấu: nấu bếp. Đó cũng là kỹ năng mà ông được công chúng bình chọn rất cao. Khi còn là nhân viên trạm xăng, ông kiếm được thấy yêu cầu của khách là muốn ăn uống một món đồ ăn với tốc độ cao trong lúc chờ đợi. Bởi vậy, ông mở một quầy hàng điểm tâm ngay kế bên trạm xăng khu phố Corbin, bang Kentucky, dịch vụ các món ăn miền Nam đậm chất cổ đại.

Bước đột nhiên phá tới tham gia năm 1939, khi cuối cùng ông cũng tậu được công thức cho món gà rán vốn được mọi người rất ưa dùng và cũng là món sở trường trong thực đơn của Sanders. Món ăn này là sự câu kết loại bột ông quen dùng với 11 loại thảo mộc, gia vị để trộn những miếng gà trước khi cừu trong một loại nồi áp suất chuyên dụng do chính tay ông sáng giễu cợt.

Từ đó, việc kinh doanh trở nên thuận tiện chưa từng có. Ông thành lập thêm một quán ăn bên con đường rồi lập cập tạo ra thành một nhà hàng với 142 ghế ngồi. Món ăn của ông trở thành thương hiệu của nổi tiếng của bang Kentucky.

Năm 1935, thống đốc bang phong tặng Harland Sanders danh hiệu Kentucly Colonel – Đại tá danh dự bang Kentucky. Danh hiệu này là vinh hạnh lớn nhất đối với một công dân của bang. Cũng khởi đầu từ đó, ông mặc bộ quần áo đầu bếp màu trắng nối tiếng, làm cho ông trở thành một tượng trưng văn hóa ẩm thực, giống như hình tượng của Elvis Presley trong nền âm nhạc Mỹ.

Đương nhiên, cuộc sống vẫn tiếp tục thử thách ông. Năm 1956, sự xuống dốc của nền kinh tế Mỹ đẩy ông vào trạng thái phá sản. Tình thế buộc Sanders phải bán lại cơ nghiệp của bản thân với số tiền chỉ đủ đóng thuế và ông chỉ còn lại tiền trợ cấp 105 đô la Mỹ. Ấy thế mà, người đại trượng phu vốn quen thách thức này chẳng hề đầu hàng căn số. Ông nghĩ ngay tới công trình bản thân đang ấp ôm. Trước đây, năm 1952, Đại tá danh dự bang Kentucky từng thuyết phục người cộng sự cũng như một vài nhà hàng địa phương bán món gà của ông. Đổi lại, ông lấy 4 cent cho mỗi đơn hàng. Và giờ đây, ông bắt đầu công trình thế cuộc: Hành trình nhượng quyền thương hiệu!

Chất đầy một chiếc xe đầy nồi sức ép, bột, gia vị, ông cùng phi tần mở đầu dong duổi khắp nước Mỹ và Canada, gõ cửa từng nhà hàng, đòi hỏi họ bán món gà của ông và đổi lấy khoản huê hồng từ thu nhập. “Khoản hoả hồng” đầu tiên ông thu được là 1.009 cái lắc đầu chối từ. Cuối cùng, lòng kiên trì được đền đáp. Trong vòng 10 năm, 600 nhà hàng khắp nước Mỹ và Canada đồng ý bán món gà của Sanders.

Hành trình của ông dừng lại khi ông gặp mặt John Y. Brown, Jr., một luật sư trẻ và Jack C. Massey, một chủ đầu tư mạo hiểm. Hai người đàn ông đầy tham vọng này dành nhiều tuần thuyết phục Sanders về triển vọng xây đắp nhãn hiệu Kentucky Fried Chicken (KFC) nhiều người biết đến toàn cầu. Mặc dầu không hề muốn rời bỏ “đứa con ý thức” nhưng Sanders hiểu đây là phương pháp tốt nhất để cả trái đất có thể thưởng thức món gà cừu khác biệt này.

Cuồi cùng, ông đồng ý bán phiên bản quyền nhãn hàng với giá 2 triệu đô la Mỹ. Theo hợp đồng, tổ chức kinh doanh Kentucky Fried Chicken sẽ thiết kế nhà hàng của riêng bản thân trên toàn nhân loại và không được thay đổi công thức chế biến. Sanders sẽ có mức lương suốt đời là 40.000 đô la (sau này tăng cao 75.000 đô la Mỹ), một vé đi tàu không lấy phí suốt đời, quyền chiếm hữu các thương hiệu KFC ở Canada và hình ảnh của ông sẽ được sử dụng làm cho đại sứ nhãn hàng của công ti.

Dù gặp phải nhiều khó khăn nhưng điều “cha đẻ” của KFC theo đuổi không phải tiền bạc mà là đam mê ẩm thực

Dù gặp mặt phải phổ quát khó khăn nhưng nhân tố “phụ vương đẻ” của KFC theo đuổi chẳng phải tiền bạc mà là đam mê ẩm thực

Số đông bạn bè của Sanders nghĩ là, ông đã thua thiệt phổ biến trong phù hợp đồng nhưng trên thực tại Sanders đã chối từ quyền nắm giữ cũ kĩ phần trong tổ chức kinh doanh, cũng như thường đòi hỏi một giá bán cao hơn. Yếu tố ông theo đuổi chẳng hề tiền bạc, mà là ham mê ẩm thực.

Sanders luôn kêu ca mỗi khi nhìn thấy, item làm ra không bảo đảm chất lượng, dù thu nhập của KFC không ngừng tăng cao mỗi ngày. Ông thường có những chuyến kẹ thăm bất thần tới các cơ sở nhằm chắc chắn, món gà được đóng gói theo đúng công thức và vâng lệnh quy trình ANVSTP. Trong suốt thế cục, Sanders đã ngao du 250.000 dặm mỗi năm để lép thăm những khu chợ ăn KFC trên khắp nhân loại. Có nhẽ, ông sinh ra với đôi tay không phải để đếm tiền, mà chỉ để nấu ăn.

Những năm cuối đời, người đầu bếp nhiệt huyết này dành toàn thể thời gian cho những cuộc phỏng vấn trên truyền hình và quảng cáo cho thương hiệu KFC. Brown, cộng sự thân thương của ông, người sau này trở thành thống đốc bang năm 1979, đã miêu tả về Sanders khi ông mất năm 1980 rằng: Sanders là một huyền thoại thực, là ý thức của giấc mơ Mỹ.

Nguyễn Nguyễn

Theo Trí thức trẻ/Tổng thích hợp


Đọc thêm: video ảnh đẹp
>

Tìm kiếm Blog này

  • ()
  • ()
Hiện thêm