Nghề osin không dễ dàng lắm, chẳng phải đùa đâu!

Em là osin, các mẹ ạ. Vâng, osin "xịn" đấy nhé, chứ không phải kiểu mấy mẹ bỉm sữa không đi làm, ở nhà chăm con rồi bị chồng móc máy, nói xéo đâu. Cứ nhắc đến nghề của chúng em, lạ thật, y như rằng là tràn trề những lời than. Trên khắp các diễn đàn buôn chuyện, rồi trên mặt báo, chẳng khó khăn để nghe các mẹ kể xấu, than khổ vì osin, nào là người kén ăn, người đoảng vụng, người trộm cắp vặt, người mê buôn dưa lê, nói xấu chủ, rồi hở tí đòi tăng lương... chứ chả mấy ai nói về sự khổ sở, những đắng cay trong nghề chúng em. Bức xúc quá, em phải lên đây kể cho các mẹ nghe, để các mẹ biết, osin cũng trăm con đường cay đắng, chứ chả phải ngồi dưng, vòng vèo lẩn quẩn với mấy việc vụn vặt trong nhà rồi ăn lương "cao hơn cả dân văn phòng" như các mẹ vẫn nghĩ đâu ạ.

osin

Đời osin cũng phổ thông éo le chẳng kém các nghề khác, cũng phổ thông sức ép và nỗi khổ lắm chứ!

Chuyện thế nào mà em được đưa đẩy vào nghề, cũng chả cần thiết, nhưng chuyện nghề của em nó gian nan lắm các mẹ ạ. Đời osin của em mở màn khi em làm việc cho một mái ấm có nhì ông bà cụ ngoài 70. Việc chính của em là chú tâm, chăm chút nhị cụ và nấu cơm, còn công trình thì 2 ngày dọn dẹp 1 lần, con dâu hai cụ sẽ trợ giúp. Nghe cũng có vẻ "nhẹ nhàng", nhưng làm cho rồi mới nhân thức, chăm người già phổ thông nhân tố thế nào. Ông cụ chủ của em rất hiền khô, sức khỏe yếu, ít khi mắng, chỉ thi thoảng không vừa lòng nhân tố gì thì cáu gắt một tẹo. Mỗi tội, ông cụ rất sợ... tắm. Con cụ giao hứa, cứ 2 ngày/lần, em phải đưa cụ ông và cụ bà đi tắm, nhưng mỗi lần đến lượt cụ ông, em lại mỏi mồm thuyết phục, nài nỉ, lôi nam nhi các cụ ra dọa... mới dìu được cụ vào nhà tắm. Phổ biến, cụ hiền đức lắm, thế mà bị "lùa" đi tắm, cụ quát nhặng lên, hết mắng em "để nước hot quá, làm ông bị bỏng rồi" lại quát "thoa phổ thông xà phòng thế tốn kém", rồi khua chân múa tay loạn lên đòi ra ngoài.

Mà thế đã kết thúc đâu, em còn phải đối phó với cụ bà (hơi bị lẫn) cứ dò dẫm đi theo sau, nằng nặc bắt em mở tung cửa nhà tắm để "dự phòng mày gièm sỡ chồng tao", khi mà cụ ông ầm ĩ bắt đóng cửa vào. Nghe đâu, cô giúp việc trước em, trong một lần tắm cho cụ bà còn bị bà cấu cho tím cả người vì... ganh. Em thì chưa gặp mặt phải chuyện như thế, nhưng bà cụ cũng ngại tắm y như chồng, toàn lấy cớ: "Mày dỗ bà đi tắm để móc túi tiền với vàng của bà phải không?". Rồi tắm xong, bà lại ngồi tỉ mẩn lôi tiền, tiến thưởng ra đếm đi đếm lại cả tiếng, thi thoảng lại rú lên: "Ôi mất đâu một tờ xanh của tôi rồi", "Ôi cái nhẫn của tôi đâu nhỉ?" hoặc lên giọng quát: "Con sen (con ở, đó là phương pháp bà gọi em), mày khai thật đi, mày có lấy vàng thì trả cho bà, bà không đuổi việc mày đâu" khi mà em chẳng biết mày ngang mũi dọc tiền vàng của cụ thế nào.

osin
Bi nghi hoặc ăn vụng về, trộm tiền là những nỗi oan mà nhiều osin như em phải chịu ít nhất 1 lần trong đời làm cho nghề.

Những ngày trời nồm, em đến hóa điên với chuyện lau nhà. Bà cụ bị đau khớp, hơi lẫn nhưng rất thích di chuyển trong nhà để số đông dục. Nhà đổ nồm, đi buốt gót chân, bà mắng xơi xơi đủ kiểu. Còn chuyện giặt giũ thì thôi rồi! Nhà có máy sấy mà sấy không xuể với tốc độ... đòi áo quần của nhì cụ. Cứ nửa tiếng cụ lại quát: "Con sen đâu, không mang quần áo trả bà à?", khăng khăng không tin là quần áo chưa khô. Em lại phải chạy lên 5 tầng lầu để đem quần áo xuống trình diện, để cụ sờ tận tay rồi lại đem lên phơi, ngày chục lần như thế mới yên ổn.

Đấy mới là những chuyện "đáng kể", còn việc cụ bà suốt ngày nghi vấn em ăn vụng trộm thức ăn ngon, hoa quả xịn, húp trộm sữa của các cụ, rồi khách nào đến thăm cũng nói xéo: "Kỳ đến tôi phải bảo chúng nó tậu cho cái tủ xịn, cất đồ đạc tham gia đấy, chứ nhà có người lạ, dễ thất thoát lắm" hoặc nói nặng lời về chuyện "nhà có năng lực tài chính thấp mới phải đi ở mướn", ra soi tham gia soi vì sợ "nó lại dụ dỗ để xin tiền cụ ông đấy"... thì đa dạng như cơm bữa. Nhân thức cụ bà lẫn, em cũng không dám gượng nhẹ, nuốt tấm tức vào lòng hoặc kể khổ với con dâu, đàn ông cụ, nhưng rồi lại bị nghi "làm màu" để đòi tăng lương. Em làm cho ở đấy gần 1 năm thì cụ ông mất, sau đó, em chẳng muốn ở, mà người ta cũng không muốn thuê osin nữa, em tới làm cho giúp việc cho một nhà khác.

Lần này, em rút trải nghiệm, đi làm cho giúp việc cho một vài hiền thê chồng có con nhỏ xíu. Em gầy mới gần 1 tuổi, đang tuổi học nói, hai hậu phi chồng người khiến cho ngân hàng, người làm cho dự án gì đó, nhà ở chung cư, công việc cũng không có gì nặng nhọc, lương tốt, em đã tưởng bản thân mình "vớ bở". Nhưng rồi rối rắm cũng đến.

Vợ chồng nhà này ăn uống theo kiểu Tây, toàn bit-tết với khoai tây pu-rê, bánh mì các kiểu, mà em thì không nhân thức nấu mấy thứ đó, thế là bị chê "nhà quê". Nhị tháng đầu em khiến cho ở đấy, cô hoàng hậu còn rảnh rỗi tham gia cuối tuần và kèm cặp em khiến cho một số món cơ bản mà gia đình đó thích, chuẩn bị thức ăn cả tuần của em bé xíu và để tủ đông, chỉ cần hâm nóng là cho nhỏ tuổi ăn. Bữa trưa em tự xử, bữa tối ăn phổ biến theo menu cô ấy lên sẵn, cuối tuần ăn các món Tây. Sau này, cô ấy bận túi bụi, nên việc thu dọn công trình, để mắt em bé nhỏ, thổi nấu đều do em đảm đương.

Và trong khoảng đó, ngày nào em cũng nghe điệp khúc: "chị nấu ăn chán quá", "chị phải đa dạng các món vào", "chị đừng cho con em ăn kiểu cháo lợn như mấy bà ở quê thế, kinh lắm!"... tới rát cả tai. Nghe mà ấm ức lắm, các mẹ ạ. Em cũng thuộc dạng siêng năng học hỏi, lên mạng tìm hiểu thực đơn, công thức, đổi món liên tiếp, nhưng chủ nhà khó khăn ăn thì bản thân mình chẳng biết khiến sao mà chiều nổi, khổ lắm cơ!

Đã vậy, em nhỏ dại nhà ấy đang tuổi học nói, em thích nhỏ, hai bác cháu ríu rít "thì thầm" suốt ngày. Khi bé gọi được "mẹ", "ba ba"... thì ba má nhỏ xíu thích lắm, nhưng rồi ít lâu sau em lại bị ca cẩm: "Chị đừng thủ thỉ với con em nữa, cháu phát âm cứ lơ lớ giọng nhà quê, em không thích đâu!" với cả "Chị ngủ trưa thì đừng ủ ấp ấp con em, phải cho ngủ riêng trong nôi, không thì nó bện hơi". Các mẹ xem, chăm trẻ thơ, chơi với nó mà không thủ thỉ, không dạy nói thì quá bằng bảo em câm đi à; rồi bác mẹ đi khiến cả ngày, gầy ở với em, quấn em cũng là chuyện dễ nắm bắt, em có xui gầy lờ mẹ đi đâu?

osin
Chăm người già nặng nhọc một đằng, giúp việc chăm trẻ lại lằng nhằng kiểu khác.

Được đâu dăm bảy tháng, nhà ấy tấn công tiếng bảo muốn cho con đi học mẫu giáo cho tham gia nếp, ở nhà bác chiều quá thành hư, em cũng chán, không làm cho họ nữa.

Em đọc báo, nghe đài rộng rãi, cũng khiến osin phổ quát, thấy công chúng chê osin ở ta không giỏi, không được tập huấn, không coi đó là nghề nghiêm túc, em thấy cũng có lý, nhưng chả đúng hoàn toàn đâu! Ở "bển", bên Tây í (nói Tây nghe cho oai, chứ ngay Malaysia, Singapore thôi), em có mấy đứa bạn cũng khiến cho osin, chúng nó kể chuyện đi làm cho mặc đồng phục, công việc chuẩn chỉnh theo giờ, được chủ nhà tôn trọng, được trả lương và bảo hiểm y tế theo luật, có kỳ nghỉ phép... nghe mà sướng mê, mà phát ghen với chúng nó. Em mới nghĩ, đúng là phổ quát người làm cho nghề như chúng em chưa được tập huấn gì, chỉ nhân thức các kỹ năng căn bản, rộng rãi người không xác định khiến vĩnh viễn thật, nhưng ngược lại, chủ nhà cũng có mấy khách hàng nào tân tiến, tôn trọng giúp việc như ở "bển" đâu. Nói ra thì chủ nào cũng bảo đãi ngộ cao, nuông chiều, thậm chí nhịn osin như nhịn cơm sống, nhưng trong thâm tâm, mấy bạn nào thực thụ coi những giúp việc như chúng em là người nhà, là quản gia thật sự đâu!

osin
Em đang ôm ấp mộng đi làm cho osin cho Tây, rồi xa hơn, là khiến osin ở nước ngoài.

Em quyết rồi, em không đi khiến osin toàn thời gian nữa! Em đã đi học một khóa nấu bếp, chú tâm mái nhà, học cả tiếng Anh nữa, các mẹ ạ. Em vẫn sẽ làm cho nghề này nhưng vào làm trong công ti, và làm theo giờ thôi, hết việc thì về, chả phải dò ý hay kính yêu chủ nhà quá mức. Em cũng đang nhắm đến việc đi làm cho osin cho Tây, hoặc sang hẳn nước ngoài khiến osin ở "bển" như mấy người bạn của em, lương mấy nghìn đô, lại được tôn trọng nữa. Osin, kể ra cũng là một nghề hay, em làm mãi rồi cũng chả muốn đổi, nhưng đổi không gian thì cũng tốt mà. Nhân thức đâu, ít năm nữa em lại là osin bên Tây, lại có khối chuyện kể cho các mẹ nghe, rồi lại có người chép miệng: "Kể ra làm osin cũng hay ra phết", nhỉ?

Bài viết dưới dạng quan niệm và góc nhìn của người viết


Tham khảo thêm: làm video clip
>

Tìm kiếm Blog này

  • ()
  • ()
Hiện thêm