Cuốn sổ giao thông kính yêu ở trường mẫu giáo của con

Khi Nhím tròn ba tuổi, hai bà xã chồng tôi quyết định cho con đi học để con có thêm bạn và được thiết bị những kĩ năng cần thiết mà con không thể có ví như cứ ở nhà mãi với bố mẹ. Đau đầu nhất là khâu chọn trường. Chồng tôi thích cho Nhím học trường công vì học phí mềm, các thầy cô cũng được huấn luyện bài bản và chọn lọc kĩ. Tôi lại nghĩ, ở trường công, lớp học quá đông bé bỏng, các cô chẳng thể ân cần tới từng nhỏ nhắn được. Tôi bàn với chồng, cứ để cho Nhím học thử trường mẫu giáo tư mới khai học gần nhà, học phí không quá “chát”, trường rất sạch sẽ và khang trang, các lớp học đều gắn camenra, còn các thầy cô lúc nào cũng cười cợt mỗi khi đón nhỏ dại. Chồng tôi đồng ý. 

Trước khi đăng ký cho Nhím nhập học, tôi đã cẩn thận thăm quan từng lớp học, nhà bếp, nhà vệ sinh, đồ chơi của các con và thậm chí cả từng bậc cầu thang bé nhỏ. Tôi không trông mong một vấn đề gì đó thật tuyệt vời. Tôi chỉ nghĩ, những chi tiết dù nhỏ tuổi cũng sẽ nói lên việc thầy cô quan tâm tới nụ cười và sự an toàn của các con như thế nào. Và tôi cảm thấy khá ưng ý. Mà nếu có bất kỳ vấn đề gì khiến tôi thấy bất an, tôi sẽ cho Nhím chuyển trường ngay tức thì. Tôi cũng xem xét thái độ của Nhím lúc tan học. Nhím cười đùa dễ chịu với các cô. Khi chở Nhím tới trường, tôi cũng thấy con phấn chấn chạy ào tham gia lớp chơi đùa cùng quý khách. Nhím thích đến trường. Điều đó khiến cho tôi cảm thấy an tâm đích thực. 

Trường mầm non

Khi Nhím tròn ba tuổi, nhì phi tần chồng tôi quyết định cho con đi học để con có thêm bạn và được trang bị những khả năng quan trọng mà con chẳng thể có ví như cứ ở nhà mãi với cha mẹ.


Tôi nhiều lần mở điện thoại lên để theo dõi Nhím qua camera. Không phải vì thiếu niềm tin nơi thầy cô hay vì hoang mang khi các clip bạo hành trẻ được đăng tràn lan trên mạng. Tôi chỉ muốn thi thoảng thành lập điện thoại lên là lại được trông thấy con chơi trò chơi cùng khách hàng, con tập dancing và hát theo các cô, cả những lúc con tinh nghịch khiến bạn đau và bị cô bắt phạt đứng góc lớp. Tôi mày mò muốn biết, đột nhiên có mẹ, con sẽ như thế nào. Sẽ là một cô nhỏ nhắn ngoan ngoãn hay hiếu động nào khác mà tôi chưa từng nhân thức. 

Cuối mỗi buổi học, cô đảm đang thường đưa cho tôi một cuốn sổ bé màu xanh. Đó là sổ giao thông để tôi ghi thông tin cá nhân và vài ghi chú bé xíu về tính cách lẫn thói quen của con để thầy cô luôn tiện theo dõi. Tôi thường xem sổ rất qua loa vì trong đầu luôn nghĩ là đó sẽ là cuốn sổ “nhàm tẻ” hệt như mấy cuốn sổ liên lạc um tùm lời phê “một màu” như “Ngoan, lễ độ, chịu khó nghe giảng” hồi rộng rãi của tôi ngày trước. 

Cuối ngày, khi đón Nhím ở trường về, các cô giáo không quên nhắn lại với tôi rằng hôm nay con không chịu ngủ trưa hoặc ngủ trưa khá trễ; lúc cô dạy hát con không chịu hát nhưng cứ tới giờ ngủ trưa con lại hát vang lớp học; con ăn phổ biến và tốc độ hơn người dùng khác; con hay ném đồ chơi vào người bạn… Lớp có tận mười lăm nhỏ tuổi, việc các cô nhớ chi tiết những thói quen của Nhím làm cho tôi khá bất ngờ. 

Sau một bốn tuần Nhím đi nhà trẻ, tôi bắt đầu ít theo dõi con qua camera hơn, sổ liên lạc thầy cô vẫn để lại trong ba-lô của con mỗi ngày nhưng tôi hầu như thường đụng đến. Cho tới một hôm, chiếc ba-lô con đang sử dụng bị đứt một bên quai, tôi đổi cho con chiếc ba-lô mới. Hôm đó cũng là lần đầu tiên tôi lật từng trang cuốn sổ giao thông của con, đọc kĩ từng dòng thầy cô chú giải sau mỗi ngày con đến lớp. chậm triển khai chẳng hề là cuốn sổ “nhàm tẻ” cùng những lời phê “một màu” như tôi từng nghĩ. 

Ngày… bốn tuần… năm… Hôm nay, con đã nhân thức nói “Cảm ơn cô” khi cô đưa con chiếc bánh bông lan bé xíu. 

Ngày… tháng… năm… Con rất khoái chơi cầu trượt. Khi người dùng khác trượt bằng hông và chân thì con trượt bằng lưng và đầu. Con là cô gái “kém nhẹ nhàng” nhất lớp, nhưng cũng bắt mắt nhất lớp.

Ngày… 04 tuần… năm… Con không chịu ngủ trưa. Chớ thây cô nhắc và mặc xác quý khách khác đang say sưa ngủ, con thích hát một chính mình trong giờ ngủ trưa. Dĩ nhiên, con chỉ dám hát khe khẽ.

Ngày… tháng… năm… Con thích xếp ghế trong lớp thành một vòng tròn. Con ăn khá nhanh và thường xin cô cho cơm thêm. Con thích ăn các loại rau củ hơn là ăn làm thịt.

Ngày… bốn tuần… năm… Cô mới phát xuất hiện, con sẽ ngủ trưa rất ngoan nếu như có cô nằm bên cạnh, vỗ vỗ vào mông con và hát ru cho con ngủ.

Ngày… tháng… năm... Con sốt nhẹ vào đầu giờ chiều. Bữa nay là một trong những ngày riêng lẻ con ngủ trưa và thức dậy đúng giờ. Có nhẽ vì con hơi mệt.

Cũng có những ngày phần chú giải của thầy cô để trống. Tôi tự nghĩ, có lẽ vì hôm đó Nhím không có bộc lộ gì đặc biệt so với mọi này. Tôi vừa đọc vừa tủm tỉm cười. Từ hôm đó, tôi mở đầu thích đọc sổ giao thông của Nhím. Những dòng chú thích ngắn gọn và giản dị ấy, với tôi, cũng giống như một món tiến thưởng. Có những nhân tố mà camera chẳng thể thu hết được. Có những sự kiện dù nhỏ mà giả dụ thầy cô không viết ra, có nhẽ tôi sẽ chẳng thể nào biết được cô con gái bé nhỏ của mình đang lớn lên như thế nào. Và tôi đã nói với chồng rằng, hóa ra, bao lăm nỗi lo trong ngày chọn lựa trường cho con đều chẳng quan trọng bằng một thứ, đó là tình cảm mà các thầy cô dành cho con chính mình. 
Sổ liên lạc

Có những sự kiện dù bé bỏng mà nếu như thầy cô không viết ra, có lẽ tôi sẽ chẳng thể nào biết được cô con gái bé nhỏ của mình đang lớn lên như thế nào (Ảnh minh họa).


Hôm nay, tôi vô tình đọc được dòng chia sớt rất dài của một phụ huynh có con đang theo học một ngôi trường tăm tiếng ở Thủ đô. ngừng thi côngĐây là một ngôi trường có cơ sở vật chất vật chất dễ chơi và bề ngoài giáo dục tân tiến nhưng lại có phần nhiều chuyện làm chị cảm thấy hụt hẫng và ảm đạm. Đó là cuốn sổ liên lạc với những dòng chú thích ghẻ lạnh được “nhân bạn dạng”. chậm triển khai là thái độ thờ ơ của các cô khi cậu đại trượng phu của chị xin nghỉ bé dại tận hai tuần mà không có một lời hỏi thăm trong khoảng các cô, rằng “Con ốm thế nào, con đã khỏe dần chưa, khi nào thì con có thể quay về lớp?”. 

Và tôi chợt nhìn thấy, nhân tố mà tôi cũng như hầu hết những ông bố bà mẹ khác trông mong ở ngôi trường đầu tiên của con, ở những người thầy người cô trước tiên của con không hề là hạ tầng vật chất dễ chơi hay qui định giáo dục hiện đại nhất, mà chính là tình cảm. chậm triển khai là yếu tố trước tiên các con có thể cảm thu được và cũng là yếu tố đọng sẽ còn đọng lại mãi, sẽ trở thành khoảng ký ức ngọt ngào khi các con lớn lên. 

Hiện nay, nếu có một ai đó hỏi tôi về chỉ tiêu lựa chọn trường cho con, thì tôi sẽ giải đáp rằng, tôi chỉ mong muốn sắm một ngôi trường mà ở đó con tôi được thương cảm thực thụ. Những thân mật, mến thương dù bé nhỏ từ các cô cũng đủ để làm trái tim của một người mẹ lay động, đủ khiến tuổi thơ của các con trở thành đáng nhớ và ngọt ngào. 


Tham khảo thêm: làm video album ảnh cưới
>

Tìm kiếm Blog này

  • ()
  • ()
Hiện thêm